Thơ

Trang thơ Nguyễn Minh Châu

Vịt Tiềm
Thắp nhang cho bạn
Tấm thẻ bài
Thăng trầm
Hoa nước mắt
Khi tôi đi
Độc ẩm
Nh́n đất mẹ
Nợ núi sông đă trả, chỉ c̣n nợ em
Tận cùng nỗi nhớ
Một câu hỏi
Một thoáng suy tư
Mày hỏi tao
Bạc màu áo trận
Thơ - Đông Hương 1 - 2 - 3
Đồng đội
Quận Tư, xóm nhỏ
Người lính già (Cọp nhớ rừng)
Cảm xúc Tháng Tư Đen
Nhớ Bạn tuổi thơ
Tháng Tư hoài vọng
Nhớ Phá Tam Giang
Khi cha già cha sẽ về đâu??
Biển ấy, mùa này
Tháng Ba rồi ....
Một ngày và một đời TQLC
Buồn như một sớm trời không nắng
Huế xa rồi - Mai mốt về em nhé
Mê thư lính
T́nh khúc cho một người
Nỗi nhớ buồn hiu
D́u nhau đi cho hết....
Chùm thơ Đông Hương
Ta về
Ưu tư vận nước
Tưởng niệm 40 năm
Đêm ngủ tôi mơ
Tháng Tư lại đến nữa rồi
Cái chết của một tượng đá
Xuân Buồn
Anh sẽ đưa em về
Bức dư đồ
Tâm sự lính Mũ Xanh
Ngồi xuống đây
Hăy nhặt ǵum cha
Xin giữ
Mây tháng Tư
Xuân xứ người
Lời cho này anh
Giấc mơ tương lai
Cô giáo Tịnh Như
Nhớ Cao Xuân Huy
Bông hồng Hậu Nghĩa
Anh đi...
Chiều trên quê nội
Nội tướng của t́nh thương
30 tháng 4 - Sống và Chết
Với MX Sóng Thần một thuở...
Tháng Tư đen
Tao nợ mầy...
Pho tượng người lính...
Đôi nạng gỗ...
Tôi nợ anh...
Chùm thơ Áo Trắng 
Nhớ một chiều Xuân
Thơ của Trần Khoa Danh
Tâm sự người Thương Binh
Nhà xưa đă khép

 

 

 

 

 

 


Quê hương bỏ lại

MX Thạch Thảo

Vừa đóng cửa tiệm, sau 8 giờ làm việc mệt mỏi… nh́n lên bầu trời đầy sao pha lẫn pháo bông cộng với ánh trăng của đêm 16 tháng 5 âm lịch, v́ hôm nay là ngày Lễ Độc Lập (July 4th ) của Hoa Kỳ… Thấm thoát mà đă 21 năm ly hương , 20 lần mừng ngày July 4th của xứ sở tạm dung nơi đă cưu mang gia đ́nh tôi sống đời tỵ nạn…

Chúng tôi dắt díu nhau đi , bỏ lại quê hương yêu dấu, bỏ lại bao người thân, bạn bè thương khóc, tiễn đưa… Mỗi lần ăn mừng Lễ Độc Lập nơi xứ người, ḷng tôi dấy lên một niềm đau lẫn chua xót khi thoáng nhớ về quê nhà….

Hơn 37 năm, kể từ khi VC cưởng chiếm Miền Nam, quê hương vẫn đắm ch́m trong nghèo đói, lạc hậu, dân chúng làm việc cật lực mà vẫn không đủ ăn, tập đoàn lănh đạo chỉ lo vơ vét tài sản của dân để làm của riêng, ai đứng lên chống nó Bắn, ai đấu tranh nó Bỏ Tù, dân khiếu kiện, kêu oan nó Đàn Áp !! Ôi !! Có đâu Tự Do cho Việt Nam tôi !!!

Những chặng đường khó đi

Kể từ lúc 10 giờ sáng ngày 30 tháng 4 khi Tổng Thống Dương văn Minh tuyên bố đầu hàng, kêu gọi toàn thể quân nhân các cấp của QLVNCH buông súng, chúng tôi từ căn cứ Sóng Thần trở về lại trại gia binh Chương Dương ( TĐ1/PB/TQLC ), lúc bấy giờ đă có những người dân đi “ hôi của”, vơ vét tài sản của những nhà đă bỏ trống, cũng may gia đ́nh tôi đă kịp về để giử nhà. Kể từ cuộc đổi đời thương đau đó, để có thể t́m ra nguồn lợi tức cho chúng tôi sinh sống qua ngày, khi không c̣n tiền lương hàng tháng của chánh phủ VNCH thế nên mỗi sáng tôi tự nấu một nồi xôi và ra ngồi bán ngoài đầu ngơ ( đó là bước đầu của thời gọi là Xả hội chủ nghỉa ), ngày nào bán ế th́ mang về cùng ăn thay thế buổi cơm quen thuộc của thời gian trước. Có một hôm Thành ( chồng tôi ) bảo tôi:

- Ngày mai nấu xôi mặn với lạp xưởng để bán đi em.

Tôi hỏi lại :

- Sao vậy, mới bán có mấy hôm chưa quen khách mà anh ?

Thành giải thích :

- Ngày mai nếu ế nữa, đem về ăn cho đỡ ngán ! Ôi đoạn trường ai có qua cầu mới hay !!!

Quanh đi quẩn lại cũng tới ngày VC kêu gọi quân nhân QLVNCH (cấp úy) đi tŕnh diện từ 20 tới 23 tháng 6 (3 ngày) với một thông báo có nội dung ẩn ư đen tối là chỉ mang theo tiền ăn cho10 ngày ( sau nầy khi vào Tù, các tên Cộng Sản gọi là quản giáo đă “ trơn tru ” không biết mắc cở khi bị Tù chất vấn, đă tự nhiên như người Hà nội trả lời như sau: chúng tôi bảo mang theo tiền ăn cho 10 ngày, chứ chúng tôi đâu có bảo các ông đi học tập cải tạo 10 ngày ). Đa số quân nhân các cấp đều tin theo lời của bọn chúng, ai cũng mong mỏi sau 10 ngày học tập (cấp úy) và 1 tháng (cấp tá)… được trở về làm ăn để ổn định cuộc sống và lo cho gia đ́nh, nhưng có ngờ đâu chúng tráo trở và lật lọng nói tiền ăn 1 tháng hay 10 ngày như thông báo chỉ là tiền đi đường mà thôi… Than ôi! Cá đă vào rọ, chúng tha hồ đầy ải các anh, khai thác tận lực sức lao động, đầy ải vào những hố xí tanh hôi… ăn không đủ no, bệnh không có thuốc chữa, đó là chưa kể chúng xử dụng những ngọn đ̣n thù dă man tra tấn, đánh đập, nhốt vào các thùng chứa hàng cũ của Mỹ trước đây c̣n để lại… Khi chồng tôi vào tù th́ cũng phải chịu chung số phận như mọi người. Phần tôi th́ bị đuổi ra khỏi trại Chương Dương ( khu gia binh của TĐ1/PB ) đành phải ôm con về tá túc với Mẹ và chị ở G̣ Vấp.

Thực hiện chuyến đi buôn Long khánh

Khi c̣n phục vụ trong BC/TQLC, tôi có người bạn cùng khóa tên Lê Ngọc Ánh cùng về TQLC một lượt, sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, thỉnh thoảng chị vẫn đến thăm tôi, cho con tôi vài lon sữa, dăm ba lít dầu lửa ( lúc bấy giờ tôi mới có đứa con trai đầu ḷng vừa tṛn 2 tháng ). Tiền bạc chẳng có bao nhiêu, tôi rủ chị thực hiện những chuyến đi buôn cám heo và bột bắp, đoạn đường từ Sàig̣n - Long Khánh. Bao nhiêu vốn liếng c̣n lại, tôi trút hết vào chuyến buôn đầu tiên, thử thời vận. Đến Long Khánh vào buổi chiều, tá túc nhà người cậu ( anh của Mẹ tôi ) để sáng hôm sau mua và lấy hàng để rồi vận chuyển bằng xe lửa trở về …Trên đoạn đường trở về, khi xe lửa gần tới ga B́nh Triệu, thật nhanh chúng tôi lăn, đẩy những bao tải có chứa hàng ra khỏi xe lửa rồi tôi bảo chị Ánh:

- Ánh nhảy xuống trước đi và giử các gói hàng.

- Ừ ! để Ánh xuống trước cho, đến ga B́nh Triệu, xe lửa ngừng rồi Phương hăy xuống.

Đến khi thấy chị cứ chần chừ không dám nhảy, v́ tốc độ xe lửa vẫn c̣n nhanh, sợ mất các gói hàng, tôi đánh liều, tay trái kẹp bao nhựa bên trong có chứng minh nhân dân, tay phải kẹp chiếc nón lá, nhảy vội ra khỏi xe lửa. Vừa rời khỏi xe, bị sức hút, tôi lăn mấy ṿng nằm sấp xuống đất, lồm cồm ḅ dậy, tôi đă khụy xuống ngay v́ đau quá. Đầu gối bị trầy da rướm máu, áo th́ rách nơi cùi chỏ, c̣n chiếc nón lá th́ dẹp lép và bung vành. Sự đau đớn thể xác, lúc này đối với tôi không quan trọng bằng những bao cám heo và bột bắp đang nằm rải rác dọc theo đường rầy xe lửa. Cố nén cơn đau tôi đứng dậy, gom những bao hàng lại một chỗ, ngồi chờ khoảng 2 tiếng đồng hồ, chị Ánh mới thuê được 2 xe ba gác đến để chở hàng. Chúng tôi cho xe chở hàng đi luồn qua ngă G̣ Dưa để đến Lái Thiêu giao hàng. Ngồi trên những bao cám heo và bột bắp, mặt mày lấm lem, đầu tóc rối bù, mỗi người theo đuổi một ư tưởng riêng tư, thỉnh thoảng nh́n nhau mỉm cười…. Mới ngày nào chúng tôi chung trường, chung lớp, chung lư tưởng… giờ lăn lóc, bụi đời như những con buôn chánh cống mà không thấy dơ bẩn, áy náy, mặc cảm chút nào, chúng tôi chỉ cầu mong miễn sao chuyến hàng trót lọt, có chút tiền lời để có được buổi cơm đạm bạc canh rau cho Mẹ và con có sữa bú là tôi vui rồi. Va chạm với chế độ XHCN, tôi mới thấm thía câu: “ Đừng nghe những ǵ CS nói, mà hăy nh́n những ǵ bọn chúng làm…”. C̣n 15 phút nữa là tới địa điểm giao hàng th́ nghe tiếng c̣i thổi của Công an, 2 phu xe ba gác vội vàng thắng xe ngừng lại bên lề đường.

- Chở ǵ vậy ?

Tiếng hỏi đầy oai quyền của tên Công an chận xét. Tôi nhanh nhẩu trả lời:

- Cám heo và bột bắp.

Quay sang chị Ánh, hắn hách dịch nói:

- Cho xem chứng minh nhân dân.

Chị Ánh vội vàng lấy CMND trong túi trao cho hắn kiểm tra.
Nh́n tôi, hắn hỏi:

- Chở hàng lậu vào thành phố hả?

Tôi trả lời:

- Thực phẩm này chỉ dùng để nuôi heo mà hàng lậu ǵ?

Thật là bất ngờ và nhanh như chớp hắn vung “ dùi cui ” đập vào sau ót tôi thật mạnh. Tôi choáng váng, tá hỏa tam tinh, một cảm giác đau buốt từ đầu dẩn xuống chân v́ cú đập bất ngờ và dữ dội của tên Công an. Chưa kịp định thần th́ đă nghe lời phán quyết “ vô nhân tính ” của hắn:

- Chở hàng lậu mà c̣n lớn lối, đưa hết về đồn Công an ngay, ngày mai mang tiền đóng phạt rồi lấy hàng ra.

Cầm tờ giấy phạt trên tay, số tiền phạt gần gấp đôi số tiền mua hàng. Kêu trời chẳng thấu !! kêu đất chẳng xót thương !!. Tiền đâu đóng phạt đây? Bao nhiêu vốn liếng đă dốc cạn túi mua hàng rồi. Chúng tôi lê những chân bước mệt mơi, nặng nhọc trong ê chề, đau sót rời khỏi đồn Công an  mà ḷng th́ thổn thức, nức nở với muôn ngàn câu hỏi mà không có câu trả lời. Tương lai trước mắt chỉ là một màn đen u tối và chẳng thấy ánh sáng ở cuối đường hầm !!!

Hồi ức

Hết vốn rồi, tá túc với chị và mẹ được 12 ngày, bỗng một hôm…đang trong lớp dạy, th́ chị tôi từ G̣ Vấp hớt hải chạy đến kêu lớn:

-Phương ơi . Nhanh lên, Mẹ cần gặp em gấp, kẻo là…..

Tôi nghe như cả trời đất muốn nổ tung, vội vă theo chị vào bệnh viện gặp Mẹ, trên đường đi  nghe chị tôi kể lại: Mẹ xách giỏ đi chợ, đột nhiên lên cơn đau tim rồi ngă quỵ, những người đi đường vội vă kêu xe cứu thương, có người hàng xóm tốt bụng nh́n thấy chạy về báo tin và chị tôi kịp ra đến nơi để đưa Mẹ vào bệnh viện. Trước đó thỉnh thoảng Mẹ tôi vẫn thường bị những cơn đau tim đột xuất, không biết có phải là hậu quả của những tháng ngày c̣n trẻ, Mẹ tôi đă lén các con, đi hiến máu để lấy tiền đóng học phí cho tôi, thi lấy mảnh bằng Tú Tài hay không? ( Mỗi lần hiến 200 cc máu được 500 đồng VNCH ). Trời ơi ! C̣n cảnh nào bi thảm hơn không ?

Trên thế giới có lắm kỳ quan, nhưng với tôi, kỳ quan tuyệt hảo nhất là trái tim của những bà Mẹ hiền. Cha tôi đột ngột qua đời từ khi tôi vẫn c̣n là bào thai trong bụng Mẹ. Gánh nặng oằn vai người góa phụ mới ngoài 30, ngày th́ đi may thuê vá mướn, tối nhận lănh thêm hạt sen khô về cắt bỏ vỏ cứng bên ngoài, giao lại phần lỏi bên trong cho chủ để kiếm thêm thu nhập hầu nuôi sống năm con thơ c̣n dại khờ. Đang suy nghĩ miên man th́ xe đă ngừng trước cổng bệnh viện, chúng tôi vội vă chạy vào trong để gặp Mẹ. Tôi nhào lại ôm bà như sợ Mẹ sẽ bỏ chúng tôi mà đi. Trong ánh mắt thất thần, mệt mỏi nhưng khi thấy tôi, Mẹ tôi c̣n cố nở nụ cười hiền hoà tràn đầy yêu thương, âu yếm như thuở tôi c̣n bé.

Chị tôi kề tai, nghe Mẹ dặn ḍ. Tôi cũng không biết Bà đă nói điều ǵ mà chị tôi nước mắt đầm đ́a và gật đầu lia lịa. Phần tôi, Mẹ kề miệng nói nhỏ trong hơi thở đứt đoạn, Mẹ khuyên tôi hăy ráng nuôi bé Thạch (con trai đầu ḷng của tôi) và dạy dỗ cho nó nên người, chờ chồng ( con tôi vô phước, ra đời chưa được nh́n thấy mặt cha v́ vận nước, cha nó bị đi tù, tù không bản án và cũng không biết ḿnh tội ǵ ). Dặn ḍ xong th́ Mẹ thanh thản “ ra đi ” theo Ba tôi về cơi trời riêng của hai người. Bệnh viện im lặng đáng sợ, chỉ c̣n tiếng nức nở của hai chị em tôi… Cái âm thanh ấy vẫn c̣n vang vọng đâu đây và măi măi là một kỷ niệm muôn đời, không bao giờ quên đối với tôi.

Cánh c̣ lặn lội bờ sông

Mẹ chết, chồng đi tù, nhà bị đuổi, c̣n cảnh nào thống thiết hơn không ? Tôi thật sự bơ vơ nên đành phải ôm con tá túc với bạn bè. Lúc bấy giờ có một đứa cháu gọi tôi bằng d́, trong những ngày thọ tang bà ngoại, cháu không chịu đi học y tá nữa, mà đến ở với tôi là d́ út để phụ lo cho em Thạch, chúng tôi được một người bạn cưu mang và cho về tá túc sống chung trong nhà. Xin cám ơn người bạn hiền Ngô ngọc Cúc ( sau là vợ của MX Trương công Thông cựu Tiểu đoàn trưởng / TĐ2 / PB / TQLC ). Xin cám ơn cháu Lâm ngọc Thủy đă cùng d́ chia sẽ cảnh hẫm hiu, khó khăn, chật vật trong cuộc sống đổi đời với đồng lương 40 đồng mỗi tháng, tôi phải bán dần bán ṃn mọi thứ c̣n có thể bán được trong nhà để nuôi con và lo t́m tông tích chồng… Bỏ con ở nhà cho cháu Thủy và người bạn phụ chăm sóc dùm, sau khi đi dạy xong, tôi đạp xe ra thẳng chợ Thủ Đức, được một người bạn khác cho ăn 1 tô hủ tiếu, rồi cùng với cô bạn dồn những cân bột ḿ được mua lại của dân với giá chợ đen vào những bao cát cũ, mỗi người chở từ 1 đến 2 bao, có khi cả 3 bao cát chứa bột ḿ trên xe đạp và chạy từ Thủ Đức đến Lái Thiêu, bỏ mối cho những ḷ bánh ḿ làm chui ( không có khai báo với chính quyền địa phương). Đoạn đường dài 12 cây số, cả chuyến đi là 24 cây số, xong việc tải hàng, khi về th́ được người bạn trả công 5 đồng ( tiền lúc bấy giờ của Việt Cộng ) .

Hơn 3 năm trôi qua, ngày về của chồng tôi vẫn xa vời vợi, tôi ngỏ ư đưa cháu Thủy trở về với ba mẹ để cháu đi học lại. Rời nhà bạn, gởi con nhà trẻ (con tôi đă hơn 3 tuổi), đến ở nhờ nhà NT Đoàn Trọng Cảo, bắt đầu len lỏi xin sổ làm đại lư bán vé số, thật sự tôi đâu có tiền để làm tuy nhiên có Chị Phúc ( vợ của MX Lưu văn Phúc PB TQLC ) bỏ vốn ra, phần tôi chỉ lo việc đi lấy vé số, đem lại cho chị ấy bán lẻ, mỗi tuần đến lấy vé số trúng mang đi đổi để kiếm huê hồng nuôi con… Được một thời gian th́ bọn Công an cũng t́m cách tịch thu nhà của NT Cảo, mẹ con tôi một lần nữa lại bơ vơ. May mắn cho tôi lúc ấy trong lớp học do tôi phụ trách giảng dạy, có một học tṛ là con của một tên cán bộ Pḥng nhà đất Thủ Đức, nhờ thế ông ta mới cứu xét, cho tôi thuê mướn lại một căn nhà đă vắng chủ, mỗi tháng tiền nhà h́nh như là 8 đồng ( lâu rồi tôi không nhớ chính xác tiền thuê ). Mới dọn về được 3 ngày th́ bọn công an khu vực t́m cách làm khó bằng cách kiểm tra hộ khẩu ban đêm .

Lăn lóc, khổ sở trong cuộc sống dưới thời XHCN thêm một thời gian th́ chồng tôi được thả về từ địa ngục…. Anh xông xáo làm đủ nghề để phụ giúp kinh tế gia đ́nh, từ mua ve chai, giấy vụn ( tất cả mọi loại đều phải phân loại lựa ra, loại nhỏ bỏ mối cho tiệm chạp phô dùng để gói gia vị, loại lớn đem vào G̣ Vấp, Hạnh Thông Tây, bán cho những nơi làm pháo lậu ), c̣n lon sữa ḅ th́ bỏ cho những cơ xưởng đập dập ra làm lại nút chai bia… Thời gian sau, không c̣n thu mua được các loại kể trên, anh chuyển sang làm nghề kéo bố ( đại khái công việc như sau: t́m mua những vỏ xe cũ, đặc biệt là vỏ xe tải, đă ṃn, rách, đem về ngồi cặm cuội tách ra những tép sợi nhỏ xong phải chuốt sạch cao su, lấy ra từng sợi chỉ đem bỏ bán cho những nơi họ làm lại vỏ xe Honda, vỏ xe đạp, công việc này được một anh y tá tên Trị của TĐ8/TQLC bỏ vốn ra làm, sau khi trừ công cá, tiền lời c̣n lại chia đôi ). Xin chân thành bày tỏ ḷng biết ơn anh Trị, người huynh đệ chi binh TQLC đă giúp đỡ chúng tôi lúc sa cơ, lỡ vận… Cuối cùng th́ anh đổi sang nghề bơm hộp quẹt gas. Tôi tiếp tục làm công việc nhà giáo thời XHCN và làm hụi ngày để kiếm tiền hoa hồng, lây lất sống cho qua những ngày đen tối; cho đến khi có chương tŕnh định cư dành cho các tù nhân chính trị, gia đ́nh chúng tôi ghi danh và ra đi theo diện HO 6.

Rời đất nước, quê hương miền Nam thân yêu vào một ngày tờ mờ sáng, hai vợ chồng cùng 3 đứa con ra đi ngày 25 tháng 4 năm 1991, quá cảnh tạm ở Thái Lan 5 ngày và đặt chân lên đất Mỹ tự do vào ngày 2 tháng 5 năm 1991. Trọn bộ tài sản mang theo của gia đ́nh chỉ có 2 xách tay hành lư cùng với 1 chỉ ½ vàng ( của 2 bà chị cho) để cùng nhau làm lại cuộc đời mới.

Bước đầu tị nạn

Nơi mà chúng tôi đến định cư là Thành phố Houston thuộc Tiểu bang Texas. Chúng tôi được NT Trần Thiện Hiệu bảo lănh, qua sự bảo trợ của cơ quan thiện nguyện có tên gọi là YMCA . Chúng tôi nhờ một người anh em bà con của chồng tôi, thuê dùm một pḥng ở khu chung cư, tọa lạc trên đường Beechnut, cũng như bao gia đ́nh tị nạn khác, gia đ́nh chúng tôi gồm 5 người, được hưởng trợ cấp xă hội 8 tháng dành cho người tỵ nạn ( welfare và foodstamps). Trước khi hết thời hạn trợ cấp, chúng tôi đă lo xông xáo đi t́m việc làm và sau đó th́ mỗi người một việc để trả nợ áo cơm và lo cho các con theo học các trường lớp Mỹ:
- Đứa lớn nhất 16 tuổi vào lớp 9
- Đứa kế 11 tuổi vào lớp 6
- Đứa út 8 tuổi vào lớp 2.
Toàn là những lứa tuổi ăn chưa no, lo chưa tới, nên vợ chồng tôi phải lo làm để gồng gánh gia đ́nh… Anh khởi đầu từ việc thợ vịn (cho một tiệm sửa xe), bán cá trong chợ, phụ nghề thợ tiện và nghề sau cùng là làm cho một hảng chuyên sản xuất những dụng cụ làm sạch các ống nuớc v…v…

Phần tôi th́ cũng thế, không ngại vất vả và sự hạn chế về ngôn ngữ Anh Văn, qua sự giới thiệu của văn pḥng t́m việc, tôi bắt đầu làm việc thu ngân cho một tiệm thực phẩm của Mễ, rồi nghề dạy nghề, tôi tiếp tục làm thu ngân cho một tiệm bán lẻ tư nhân, mỗi ngày 13 giờ, tuần 6 ngày, mỗi tháng lănh được 800 đô la. Nhờ kinh nghiệm làm việc, sau cùng tôi thi đậu kỳ thi khảo sát và được nhận vào làm việc cho công ty lớn xăng dầu có tên là Valero Inc. ( cũng làm công việc thu ngân và làm cho công ty này đến nay đă được 18 năm ). Phần các con của tôi th́ chúng cũng đă thành nhân chi mỹ với cuộc sống tương đối ấm no, đầy đủ. Hiện nay tôi cũng đă có 3 đứa cháu nội và 1 cháu ngoại…

Hồi tưởng lại những đoạn đường ba ch́m bảy nổi, chín cái lênh đênh đă qua, tôi cũng phải “ rùng ḿnh ” bây giờ đă trung niên rồi, nếu trở lại những đoạn đường đă qua, chưa chắc ǵ tôi đă kham nổi đoạn đường dài đầy gian nan, thử thách .

Một lần nữa xin cám ơn những bạn hiền, cháu Thủy đă giúp tôi vượt qua những khó khăn cùng cực với chế độ XHCN mà Cộng Sản luôn hô hào cho đó là thiên đường ???

Tiếng pháo bông vang rền, đưa tôi trở về với thực tại, lái xe về đến nhà lúc nào cũng không hay.
Mỗi lần nhớ về quê hương, tôi không khỏi bùi ngùi với những h́nh ảnh đồng đội TPB của QLVNCH đang lây lất, sống đời cơ cực tại quê nhà. Con cái của họ không có được tuổi thơ sung sướng và trưởng thành trong thiếu thốn mọi điều.

Tượng đài Thương Tiếc ở nghĩa trang quân đội Biên Ḥa, nơi an nghỉ của những anh hùng tử sĩ, vị quốc vong thân của VNCH, cũng bị trả thù, đối xử tàn tệ bởi chế độ bạo tàn Việt Cộng, chúng đă cày nát, sang bằng và giựt sập chân dung người lính VNCH ..

Những thiếu nữ thơ ngây, v́ cảnh nghèo đă bị những tổ chức buôn người dụ dỗ mà phần lớn là do các tên cán bộ XHCN làm “ đầu nậu ” để đi làm dâu xứ người với những người chồng bệnh hoạn , đôi khi đáng tuổi cha chú của ḿnh, sau một thời gian những tên chồng “ ma cô ” lại đẩy vợ vào nhà chứa để nuôi béo bọn tú bà và bọn cán bộ “ vô lại ”. Các thiếu nữ VN bị khai thác tận cùng trong kỹ nghệ mại dâm hiện nay và tệ nạn xă hội đang ngày càng có chiều hướng gia tăng tại thiên đường gọi là Xă Hội Chủ Nghỉa .

Thương quá quê hương tôi, Việt Nam ơi, bao giờ mới thật sự có Tự do, Dân chủ cho người dân ? Ước mong sao chế độ bạo tàn Cộng Sản sụp đổ nhanh chóng, để chúng tôi có cơ hội trở lại quê hương. Nơi tôi đă được sinh ra, được nuôi lớn và trưởng thành nên người, góp chút ít công sức trong việc bảo vệ Miền Nam Việt Nam. ( Sau 21 Năm định cư nơi Xứ Mỹ , chúng tôi chưa bao giờ trở về thăm quê nhà )

Ngày về, sẽ tạ tội với Quê Hương…
Bởi con, c̣n nửa đoạn đường chưa xong

July 4th, 2012
MX Thạch Thảo

 


Văn


Cách sử dụng "I" và"Y"...
Cải cách tiếng Việt
Dấu "hỏi & ngă" trong tiếng Việt
Luật dấu hỏi & ngă
Gạch nối trong tiếng Việt
Xưng hô tiếng Việt...


Thư Hậu phương
Nhắc chuyện xưa
Bạn đường
Một chuyến đi Oklahoma 
Thăm lại “Mái Nhà” xưa
Hăy kể cho tôi nghe
Young Marines trong ngày Tưởng Niệm 30/04/17
Trận QT 72 của Lữ Đoàn 258 TQLC
Sớ Táo Quân TQLC - Đinh Dậu 2017
Đọc "Chặng Đường Nối Tiếp"
NT Nguyễn Thành Yên
NT Hoàng Lăm
Cái chào của Niên Trưởng
Chuyến tản thương cuối cùng
Tháng Ba chôn súng
Các NT TQLC
TQLC mà bà không biết sao?
Người Y-Tá chiến trường
Thôi ! Ḿnh về Linh Xuân Thôn, đi em !
Một thời để nhớ
T́m cha
Biệt đội Sóng Thần
Lăo lượm “Ve Chai”
Trâu Điên Và Cố Vấn Mỹ... Muộn Vẫn Phải Nói...
Trâu Điên and Cố vấn Reunion 46 years later (1969-2015)
Trung đội 2 Tiểu Đoàn 7 TQLC và những ngày cuối cùng
Quận Trưởng Quận Triệu Phong, Quảng Trị - Chuẩn Úy Lê Đ́nh Lời
Người lính tiên phuông
Anh hùng bất tử
40 Năm tỵ nạn... Nh́n lại đoạn đường
Người Pháo Thủ TQLC trong cuộc chiến 1972
Mùa Football năm nay sẽ không c̣n...
Đoàn 76 tù binh
Những con Quạ Đen trên nóc nhà xác
Mảnh đời tị nan tại Đức
Người lính già không bao giờ chết
Cơn mưa hạ Atlanta 2014
Cánh Đại Bàng c̣n lại giữa vùng trời TQLC
Vui buồn đời lính -T́nh đồng đội
Nghĩa cử cao quư
Rũ áo thênh thang
30-4 những giờ phút sau cùng của một người Trung đội trưởng TQLC
Người Việt Viết Tiếng Việt. "Người Giệc Giết" Tiếng Việt
Chỉ c̣n là kỷ niệm
Chuyện về cột cờ đầu tiên tại Little Saigon
24 giờ ở Liên Đội Chung Sự!
Nhớ Chú Cảo
Chúc mừng Trường Can
Chuyện ngày xưa…thật xưa
Viết cho con gái Cao Xuân Huy
Những ngày vui ở Nam Cali
Ḍng sông êm đềm
Điệp khúc buồn
Cháu Ông Nội, Tội Bà Ngoại!
Nợ Mẹ hai tiếng yêu thương
Nỗi buồn tháng Tư
Cuộc hội ngộ của Sĩ Quan TQLC/VNCH  và em bé gái mà Ông đă cứu 41 năm trước...
Những cái chết thầm lặng
Dục Mỹ, ḷ luyện thép
Người hát rong nhạc vàng
Khoá 22 và Lam Sơn 719 Hạ Lào
Nụ cười xinh
Những ngày xưa thân ái
Quê hương bỏ lại
Biển vẫn đợi chờ
Buồn vui Đại Hội 2012 tại Oregon
Kỷ Niệm Ngày QL.VNCH. 19/6 - Người lính Việt Nam Cộng Ḥa sau 37 năm nh́n lại...
Nỗi ḷng người lính VNCH nhân ngày Chiến Sĩ Trận Vong
Khóc bạn
Người Lính TQLC bên bờ Bến Hải
Ông Cháu tựa má đầu
Mùa xuân trên đỉnh Torkham
Chiến thắng đầu Xuân
Một thời để yêu, một thời để nhớ
Tuổi 70… Chán mớ đời!
Chút ân t́nh rất đỗi mong manh
Người c̣n nhớ hay người đă quên
Cao Xuân Huy - Chuyện chưa ai kể
Nhớ về Cao Xuân Huy “Tháng Ba găy súng”
Chút ánh nắng mặt trời trong mùa thu Oregon
Ḍng sông tuổi nhỏ
Vui buồn đời lính 1 - 2 - 3 - 4 - 5
Ḍng thời gian và những âm giai của một người lính TQLC
Huyền thoại chiến sĩ Mũ Xanh
Cuộc chiến không dừng ở đây
Nỗi ḷng biết ngỏ cùng ai?
Chiêu hồn Quái Điễu
Thiên hùng ca dựng một ngọn cờ
Thuận An, hành quân triệt thoái
Thư t́nh viết muộn
Người lính miền Nam
Thăm lại Quảng Trị – Khe Sanh & chiến sĩ vô danh
Hăy thắp cho anh một ngọn đèn
Tôi đi lính...
Giờ phúc sau cùng của người Trung Đội Trưởng
Đôi bờ chiến tuyến
Cuộc gặp gỡ kỳ diệu
Thoáng nhớ ngậm ngùi
Mối t́nh Sơn Khê
Hai anh em tên Cờ, họ Việt Nam Cộng Ḥa
Hạt bụi vĩ đại
Thư Khu Bưu Chính (KBC)
Hai h́nh ảnh, một cuộc đời
Vé Đây! Vé Đây!
Tháng Ba buồn thiu, tháng Tư găy súng
Bà Mẹ Quê
Ôm M60, M79 đánh ghen
Nghe Nhạc Trang Thủy