Thơ

Trang thơ Nguyễn Minh Châu

Nhớ nhà (Nhớ ngày ấy)
Saigon của tôi
T́nh sen
Mănh Hổ “Tây Đô”
Kư Ức khó quên (Ngày tàn cuộc chiến)
Người lính già (Cọp nhớ rừng)
Khi tôi chết (Tâm sự người lính già)
T́m phương giác
Gục đầu xuống
Đêm trăng nhớ bạn
Người lính và nỗi nhớ
Hương xưa của tôi
Người lính VNCH
Huyền thoại mưa Sài G̣n
Vịt Tiềm
Thắp nhang cho bạn
Tấm thẻ bài
Thăng trầm
Hoa nước mắt
Khi tôi đi
Độc ẩm
Nh́n đất mẹ
Nợ núi sông đă trả, chỉ c̣n nợ em
Tận cùng nỗi nhớ
Một câu hỏi
Một thoáng suy tư
Mày hỏi tao
Bạc màu áo trận
Thơ - Đông Hương 1 - 2 - 3
Đồng đội
Quận Tư, xóm nhỏ
Người lính già (Cọp nhớ rừng)
Cảm xúc Tháng Tư Đen
Nhớ Bạn tuổi thơ
Tháng Tư hoài vọng
Nhớ Phá Tam Giang
Khi cha già cha sẽ về đâu??
Biển ấy, mùa này
Tháng Ba rồi ....
Một ngày và một đời TQLC
Buồn như một sớm trời không nắng
Huế xa rồi - Mai mốt về em nhé
Mê thư lính
T́nh khúc cho một người
Nỗi nhớ buồn hiu
D́u nhau đi cho hết....
Chùm thơ Đông Hương
Ta về
Ưu tư vận nước
Tưởng niệm 40 năm
Đêm ngủ tôi mơ
Tháng Tư lại đến nữa rồi
Cái chết của một tượng đá
Xuân Buồn
Anh sẽ đưa em về
Bức dư đồ
Tâm sự lính Mũ Xanh
Ngồi xuống đây
Hăy nhặt ǵum cha
Xin giữ
Mây tháng Tư
Xuân xứ người
Lời cho này anh
Giấc mơ tương lai
Cô giáo Tịnh Như
Nhớ Cao Xuân Huy
Bông hồng Hậu Nghĩa
Anh đi...
Chiều trên quê nội
Nội tướng của t́nh thương
30 tháng 4 - Sống và Chết
Với MX Sóng Thần một thuở...
Tháng Tư đen
Tao nợ mầy...
Pho tượng người lính...
Đôi nạng gỗ...
Tôi nợ anh...
Chùm thơ Áo Trắng 
Nhớ một chiều Xuân
Thơ của Trần Khoa Danh
Tâm sự người Thương Binh
Nhà xưa đă khép

 

 

 

 

 

 


Chỉ C̣n Là Kỷ Niệm

Phi Yến

Mùa thu thưa nắng gió mang niềm nhớ
Trời chiều man mác buồn nát con tim
Lệ t́nh đẫm ướt tà áo trinh nguyên
Kỷ niệm êm đềm c̣n in trên giấy…..

(Thu Sầu của Lam Phương )


Tiếng hát của cô ca sĩ thân quen phát ra từ cái speaker nhỏ, một bản nhạc mà người bạn của anh đă gởi đến cho em hôm nay, bài hát mà ngày xa xưa em vẫn thường hát mỗi khi nhớ đến anh, trong những tháng ngày anh hành quân ở những vùng đất hoang vu xa thăm thẳm, những vùng đất mà cái tên gọi thật xa lạ với em như, Gio Linh, Neakluong, Kongpong Trabek, chiến khu D, Hố Ḅ, Bời Lời…v..v.. Những vùng đất mà khi thư anh viết gởi về, em chưa kịp học thuộc địa danh nơi anh đóng, th́ đơn vị anh đă chuyển quân qua vùng đất khác .

Anh yêu dấu!

Thế là ḿnh đă mất nhau hơn 30 năm rồi đó anh, hơn một nửa đời người và cũng là gần một phần ba thế kỷ phải không? Vậy mà em cứ ngỡ như là vừa mới mất anh ngày hôm qua, có lúc ngồi nghe lại một bản nhạc mà ngày xưa vẫn cùng ngồi bên nhau nghe, nhắm mắt lại t́m chút dư hương , để em tưởng chừng như anh vẫn đang ở bên em.

Cuộc sống ở đây thật khô khan và con người như một cái máy, sáng dậy đi làm vào đến sở là làm một hơi, đến giờ nghỉ giải lao th́ chạy ra cafeteria, uống vội một ly café xong rồi lại vào làm tiếp, hết giờ th́ về, leo được lên cái xe th́ lo chạy thật nhanh . Rồi c̣n lo cố gắng sao cho kịp lúc v́ nếu chậm trễ th́ freeway kẹt có khi tới hai tiếng đồng hồ mới về được đến nhà, thay v́ chỉ mất 45 phút do đó em cũng không có thời gian để nhớ đến anh, để ôn lại những ǵ c̣n nằm trong kư ức nhỏ bé của em. Hôm nay trời vào thu, mây mù bao phủ cả khung trời thương nhớ của em, làm cho tim em co thắt lại, cho ḷng em quay quắt nhớ thương anh, nhớ về những ngày xưa thân ái, thuở em c̣n là một cô học sinh của trường nữ trung học Lê Văn Duyệt, trong những buổi ra chơi đă cùng chúng bạn vây quanh cái gánh hàng rong của bà Ba bán cóc , ổi , soài , những quả cóc, quả ổi, trái soài xanh ḍn được đem ngâm với nước cam thảo vàng ngậy bên cạnh chén muối ớt đỏ tươi, khiến bọn con gái tụi em nuốt nước miếng ừng ực khi ghé vào gánh hàng này, những ngày tháng cặm cụi với bài vở để học thi từng cá nguyệt , những ngày tháng lần chuyền tay nhau những cuốn tiểu thuyết t́nh cảm nói về những mối t́nh của lính, có những mối t́nh kết thúc rất đẹp, nhưng cũng có những mối t́nh kết thúc một cách bi đát dở dang để khi đọc xong đứa nào đứa nấy hai mắt đỏ hoe .Thế mà em vẫn mơ được làm người yêu của lính .

Và trong những buổi học gần cuối năm chúng em rất là bận rộn cho buổi tất niên, ban biên tập th́ các chị lo sáng tác, ghi chép, biên soạn, nào h́nh ảnh , bài vở ...v..v…cho tờ báo xuân , ban văn nghệ lo những chương tŕnh ca vũ nhạc kịch , ban tổ chức th́ lo thu tiền , bán vé , sổ số giúp vui , th́ bà giám thị bước vào lớp để chuyển giao thông cáo mới của bà hiệu trưởng là “tất cả các học sinh lớp 10 và 11 ban A, B, C toàn trường , mỗi người hăy thêu một cái khăn tay và viết một lá thư để ủy lạo các anh chiến sĩ nhân dịp xuân về, nội dung của bức thư là khích lệ, và tri ân các anh chiến sĩ đă hy sinh cho chúng ta có những tháng ngày êm ấm, lời thư không được ủy mị, đưa t́nh hay lăng mạn, và cấm không được ghi tên cùng với địa chỉ của người gởi, ai phạm luật sẽ bị trừ đ́ểm hạnh kiểm và đương nhiên lá thư sẽ không được gởi đi “ .

Anh ơi! Anh có biết ǵ không, chỉ có một trang tập giấy học tṛ thôi mà em đă viết hằng bao đêm, từng chữ em nắn nót, chau chuốt từng câu văn và sau bao lần đắn đo suy nghĩ em đă đánh bạo ghi vào góc trái của trang sau tên họ, lớp học và tên trường , em nghĩ rằng nếu chẳng may nhà trường kiểm thư và bắt được, th́ coi như thư này không tới tay anh, nhưng nếu may mắn lọt thoát ṿng kiểm soát của ban giám học th́ em sẽ có được cơ hội quen anh, quen một người lính mà em hằng mơ ước được quen, em cũng tự hỏi anh là ai ? Một người lính TQLC, hay lính Nhẩy Dù, hay là lính B́ệt Động Quân?

Một chiều mùa thu năm sau, đứng trên hành lang lầu hai trước cửa lớp 12A2 nằm phía bên tay phải của nhà trường, cùng dăy với văn pḥng giám thị và pḥng giáo sư, nghe tiếng nhốn nháo xầm x́ của một đám bạn học, chúng nó vây quanh một ông lính, đứa tṛn mắt dáo dát t́m, đứa th́ che miệng cười khúc khích, có đứa quay lưng bỏ đi, em ṭ ṃ bước lần xuống, đến gần th́ thấy một người lính tuổi chừng 29 hay 30 da ngăm đen, có gương mặt hơi vuông, đôi mắt to sâu và cặp lông mày rậm đen, miệng cười nửa miệng, cái đáng nhớ nhất là vầng trán của anh có một cái ǵ vừa kiêu hănh, vừa ĺ, trên vầng trán là cái mũ beret mầu xanh, trong bộ quân phục rằn ri mầu lá cây rừng trông thật dữ tợn, em nh́n thấy trên tay áo anh là tấm huy hiệu thêu h́nh con chó sói đen với hai chữ Sói Biển .Thấy em măi chăm chăm nh́n vào tay ḿnh, anh lính như sực nhớ ra, ch́a ngay ra trưóc mặt em, và miệng lắp bắp hỏi ….” Tôi muốn kiếm cô .Phờ..i …. “ mắt em chợt hoa đi, đầu óc choáng váng, tim đập mạnh, tai lùng bùng không nghe được anh nói ǵ nữa cả, khi nhận ra nét chữ trên phong thư đó chính là nét chữ của em, chính là cái thư mà em đă viết vào cuối mùa thu năm ngoái .

Anh yêu dấu!

Thế là thư từ qua lại với những lời khuyến khích, dặn ḍ của anh đă làm em cố gắng chăm học hơn, cố gắng không nhớ đến anh để trong lớp học không phải cắn bút hằng giờ ngồi thừ người nh́n qua cửa sổ, để không bị đỏ mặt khi bị ai kia bắt gặp. Nhưng rồi th́ mọi sự khó khăn cũng qua “thánh nhân đăi kẻ khù khờ “ và em đă may mắn thi đậu trong kỳ thi năm đó, cô học sinh trung học của anh ngày nào đă ngang nhiên trở thành một cô sinh viên, em đă bắt đầu là người lớn rồi, em đă không c̣n ăn quà vặt nữa, đă không c̣n cười ngả nghiêng với bạn học ở trước cổng trường, em đă may cho ḿnh những chiếc áo dài mới mầu vàng bằng những hàng nội hóa tơ óng ả, em đă mua cho ḿnh một đôi giầy cao gót để thấy em cao hơn và em đă ôm quyển tập vào trước ngực thay v́ phải cầm một cái cặp da to tướng, như những chị sinh viên mà em đă nh́n thấy trong lần đi ghi danh ở trựng đại học Luật Khoa.

…”Cô sinh viên hay buồn, thường nhắc nhở những chiến công, chuyện nước mắt ướt sân trường đại học, chuyện anh riêng anh riêng anh, ôi! Đất mát trên đồi xanh, t́nh yêu khóc ngất bên cỏ tranh “…..Thế là từ lúc nào đó ḿnh đă yêu nhau phải không anh? với những lần về phép ngắn ngủi, những lần đưa đón, anh đă kể cho em nghe những chuyện hành quân băng rừng lội núi, c̣n em kể cho anh nghe những tháng ngày nhớ anh quay quắch ở giảng đường, con đường Duy Tân cây dài bóng mát là chứng nhân của t́nh yêu chúng ḿnh, những chiều dạo phố tay trong tay trên đường Lê Lợi, rồi băng qua Nguyễn Huệ, bên cạnh những tiếng nói thân quen, tiếng rao bán hàng, những tiếng hát của Duy Khánh, Chế Linh ….” từ xa tôi về phép hai mươi bốn giờ t́m người thương thăm người thương, chân nghe quen từng viên sỏi đường ṃn….” vang ra từ trong một quán nhạc với những bản nhạc nói về lính làm cho em thêm niềm hănh diện khi đi bên anh, ngước mặt nh́n lên anh đi bên cạnh, mái tóc dài phủ trán, quá tiêu chuẩn 3 phân của nhà binh rồi đó, và đôi giầy saut dính đầy bùn đất hành quân, với bộ quân phục rằn ri không thẳng nếp, kề tai anh em nói nhỏ

-Trông anh giống như người rừng

Siết nhẹ tay em anh quay sang nói lớn

-Người rừng vậy đó! Chứ có người mê chết đi thôi

E thẹn dấu mặt vào vai anh, đấm nhẹ vào lưng để tỏ ư bất b́nh khi thấy có những người đi trên đường đang quay lại nh́n em.

Rồi niềm vui, tiếng cười chưa dứt th́ tiếp theo là những đêm chia tay đầy nước mắt, một ông nhạc sĩ nào đă viết “ …mai anh đi rồi , em có buồn không em ??? “ sao ông lại hỏi một câu thừa thăi như vậy ? buồn quá chứ c̣n ǵ nữa, buồn chứ sao không buồn, người xưa có câu “cổ lai chinh chiến khứ nhân hồi” , hay ông Phạm Duy cũng có viết… …”.anh trở về trên đôi nạn gỗ , anh trở về ḥm gỗ cài hoa , anh trở về bằng chiếc băng ca trên trực thăng sơn mầu tang trắng …anh ơi !..”

Anh yêu dấu!

Rồi những lá thư t́nh mầu tím lần lượt gởi đi, và trong cái hộp đựng bánh biscuit đă ăn hết bánh, thay vào đó là những lá thư viết từ KBC….có những cái thư đă nhầu nát, có cái th́ chữ viết bị lem v́ những giọt mưa hay những giọt mồ hôi của anh, có cái c̣n dính cả đất bùn nơi anh hành quân, có cái bị cháy xén v́ sự sơ ư của những tàn thuốc, nhưng v́ là thư của lính như nhạc sĩ Trần Thiện Thanh có nói …”thư của lính, thư không được dài như mơ ước đâu em, nhưng thư của lính chấm dứt ở đây sau khi đề thêm hai chữ “Hôn em” ….

Tất cả những thứ đó giờ đây là những ǵ yêu quí nhất của anh mà em c̣n giữ được, trong đó c̣n có cả chiếc khăn tay mà em đă thêu cho anh trong lần ủy lạo mùa xuân năm nào, cái khăn tay mà lúc nào cũng nằm trong túi áo trận của anh, đă theo anh đi qua khắp bốn vùng chiến thuật, đă thấm biết bao nhiêu là giọt mồ hôi của anh, đă ở bên anh trong những lần sinh tử chỉ cách nhau đường tơ kẻ tóc. Cái khăn tay mà bạn anh đă cầm về cho em trong ngày tải thương anh về Tổng Y Viện Cộng Hoà, và có luôn cả một tờ đơn xin cưới chỉ c̣n một nửa trong túi áo trận của anh

….Đơn xin cưới một tờ đơn xin cưới,
Anh thảo rồi anh lại xé em ơi …..
Bởi không muốn người yêu nhỏ bé,
Một sớm nào thành góa phụ thơ ngây….

(thơ Hà Huyền Chi)


Anh yêu dấu!

Dù muốn hay không, th́ cô sinh viên ngày nào của anh, giờ ngồi đây nh́n về bên kia bờ đại dương, cách nhau nửa ṿng trái đất vẫn nhớ đến anh, để em đă rưng rưng nước mắt khi nghe những người đi vượt biên đi sau kể lại khi bọn giặc cộng vào họ đă đuổi các anh ra để dành chỗ cho thương binh của họ, từ trong cổng chính của TYVCH các anh đă phải d́u dắt lẫn nhau đi, kẻ bị thương lủng bụng d́u người bị cưa chân với những viết thương c̣n đang chảy máu, lếch thếch đi bên cạnh những ống nước biển, những ống giây c̣n dính mắc quanh người.

Giờ đây những người bạn của anh, có người đă vượt biên đến được mảnh đất này bằng diện tỵ nạn, có người bị đi học tập th́ đến bằng d́ên H.O. C̣n anh được ǵ? một phần thân thể đă làm quà cho quê hương, đem máu xương để giữ mầu cờ vàng ba sọc đỏ, các anh sống thật cô đơn trên quê hương, không binh chủng, không đơn vị, không bạn bè, không người yêu và ngay cả cái quyền làm người cũng không có, phải chăng định mệnh đă quá khắt khe với chúng ḿnh phải không anh.

Ngày tháng trôi qua
Hai mảnh đời c̣n lại
Cô phụ bên đường đời và……
Người lính buồn trên chiếc xe lăn …..


Viết cho thương phế binh Mũ Xanh
Phi-Yến

 


Văn


Cách sử dụng "I" và"Y"...
Cải cách tiếng Việt
Dấu "hỏi & ngă" trong tiếng Việt
Luật dấu hỏi & ngă
Gạch nối trong tiếng Việt
Xưng hô tiếng Việt...


Cuộc tṛ chuyện bất ngờ
Thư Hậu phương
Nhắc chuyện xưa
Bạn đường
Một chuyến đi Oklahoma 
Thăm lại “Mái Nhà” xưa
Hăy kể cho tôi nghe
Young Marines trong ngày Tưởng Niệm 30/04/17
Trận QT 72 của Lữ Đoàn 258 TQLC
Sớ Táo Quân TQLC - Đinh Dậu 2017
Đọc "Chặng Đường Nối Tiếp"
NT Nguyễn Thành Yên
NT Hoàng Lăm
Cái chào của Niên Trưởng
Chuyến tản thương cuối cùng
Tháng Ba chôn súng
Các NT TQLC
TQLC mà bà không biết sao?
Người Y-Tá chiến trường
Thôi ! Ḿnh về Linh Xuân Thôn, đi em !
Một thời để nhớ
T́m cha
Biệt đội Sóng Thần
Lăo lượm “Ve Chai”
Trâu Điên Và Cố Vấn Mỹ... Muộn Vẫn Phải Nói...
Trâu Điên and Cố vấn Reunion 46 years later (1969-2015)
Trung đội 2 Tiểu Đoàn 7 TQLC và những ngày cuối cùng
Quận Trưởng Quận Triệu Phong, Quảng Trị - Chuẩn Úy Lê Đ́nh Lời
Người lính tiên phuông
Anh hùng bất tử
40 Năm tỵ nạn... Nh́n lại đoạn đường
Người Pháo Thủ TQLC trong cuộc chiến 1972
Mùa Football năm nay sẽ không c̣n...
Đoàn 76 tù binh
Những con Quạ Đen trên nóc nhà xác
Mảnh đời tị nan tại Đức
Người lính già không bao giờ chết
Cơn mưa hạ Atlanta 2014
Cánh Đại Bàng c̣n lại giữa vùng trời TQLC
Vui buồn đời lính -T́nh đồng đội
Nghĩa cử cao quư
Rũ áo thênh thang
30-4 những giờ phút sau cùng của một người Trung đội trưởng TQLC
Người Việt Viết Tiếng Việt. "Người Giệc Giết" Tiếng Việt
Chỉ c̣n là kỷ niệm
Chuyện về cột cờ đầu tiên tại Little Saigon
24 giờ ở Liên Đội Chung Sự!
Nhớ Chú Cảo
Chúc mừng Trường Can
Chuyện ngày xưa…thật xưa
Viết cho con gái Cao Xuân Huy
Những ngày vui ở Nam Cali
Ḍng sông êm đềm
Điệp khúc buồn
Cháu Ông Nội, Tội Bà Ngoại!
Nợ Mẹ hai tiếng yêu thương
Nỗi buồn tháng Tư
Cuộc hội ngộ của Sĩ Quan TQLC/VNCH  và em bé gái mà Ông đă cứu 41 năm trước...
Những cái chết thầm lặng
Dục Mỹ, ḷ luyện thép
Người hát rong nhạc vàng
Khoá 22 và Lam Sơn 719 Hạ Lào
Nụ cười xinh
Những ngày xưa thân ái
Quê hương bỏ lại
Biển vẫn đợi chờ
Buồn vui Đại Hội 2012 tại Oregon
Kỷ Niệm Ngày QL.VNCH. 19/6 - Người lính Việt Nam Cộng Ḥa sau 37 năm nh́n lại...
Nỗi ḷng người lính VNCH nhân ngày Chiến Sĩ Trận Vong
Khóc bạn
Người Lính TQLC bên bờ Bến Hải
Ông Cháu tựa má đầu
Mùa xuân trên đỉnh Torkham
Chiến thắng đầu Xuân
Một thời để yêu, một thời để nhớ
Tuổi 70… Chán mớ đời!
Chút ân t́nh rất đỗi mong manh
Người c̣n nhớ hay người đă quên
Cao Xuân Huy - Chuyện chưa ai kể
Nhớ về Cao Xuân Huy “Tháng Ba găy súng”
Chút ánh nắng mặt trời trong mùa thu Oregon
Ḍng sông tuổi nhỏ
Vui buồn đời lính 1 - 2 - 3 - 4 - 5
Ḍng thời gian và những âm giai của một người lính TQLC
Huyền thoại chiến sĩ Mũ Xanh
Cuộc chiến không dừng ở đây
Nỗi ḷng biết ngỏ cùng ai?
Chiêu hồn Quái Điễu
Thiên hùng ca dựng một ngọn cờ
Thuận An, hành quân triệt thoái
Thư t́nh viết muộn
Người lính miền Nam
Thăm lại Quảng Trị – Khe Sanh & chiến sĩ vô danh
Hăy thắp cho anh một ngọn đèn
Tôi đi lính...
Giờ phúc sau cùng của người Trung Đội Trưởng
Đôi bờ chiến tuyến
Cuộc gặp gỡ kỳ diệu
Thoáng nhớ ngậm ngùi
Mối t́nh Sơn Khê
Hai anh em tên Cờ, họ Việt Nam Cộng Ḥa
Hạt bụi vĩ đại
Thư Khu Bưu Chính (KBC)
Hai h́nh ảnh, một cuộc đời
Vé Đây! Vé Đây!
Tháng Ba buồn thiu, tháng Tư găy súng
Bà Mẹ Quê
Ôm M60, M79 đánh ghen
Nghe Nhạc Trang Thủy