Thơ

Trang thơ Nguyễn Minh Châu
Độc ẩm
Nh́n đất mẹ
Nợ núi sông đă trả, chỉ c̣n nợ em
Tận cùng nỗi nhớ
Một câu hỏi
Một thoáng suy tư
Mày hỏi tao
Bạc màu áo trận
Thơ - Đông Hương 1 - 2 - 3
Đồng đội
Quận Tư, xóm nhỏ
Người lính già (Cọp nhớ rừng)
Cảm xúc Tháng Tư Đen
Nhớ Bạn tuổi thơ
Tháng Tư hoài vọng
Nhớ Phá Tam Giang
Khi cha già cha sẽ về đâu??
Biển ấy, mùa này
Tháng Ba rồi ....
Một ngày và một đời TQLC
Buồn như một sớm trời không nắng
Huế xa rồi - Mai mốt về em nhé
Mê thư lính
T́nh khúc cho một người
Nỗi nhớ buồn hiu
D́u nhau đi cho hết....
Chùm thơ Đông Hương
Ta về
Ưu tư vận nước
Tưởng niệm 40 năm
Đêm ngủ tôi mơ
Tháng Tư lại đến nữa rồi
Cái chết của một tượng đá
Xuân Buồn
Anh sẽ đưa em về
Bức dư đồ
Tâm sự lính Mũ Xanh
Ngồi xuống đây
Hăy nhặt ǵum cha
Xin giữ
Mây tháng Tư
Xuân xứ người
Lời cho này anh
Giấc mơ tương lai
Cô giáo Tịnh Như
Nhớ Cao Xuân Huy
Bông hồng Hậu Nghĩa
Anh đi...
Chiều trên quê nội
Nội tướng của t́nh thương
30 tháng 4 - Sống và Chết
Với MX Sóng Thần một thuở...
Tháng Tư đen
Tao nợ mầy...
Pho tượng người lính...
Đôi nạng gỗ...
Tôi nợ anh...
Chùm thơ Áo Trắng 
Nhớ một chiều Xuân
Thơ của Trần Khoa Danh
Tâm sự người Thương Binh
Nhà xưa đă khép

 

 

 

 

 

 


Chút ánh nắng mặt trời trong mùa thu Oregon

MX Nguyễn Đức Hùng

 


-Ông ơi, uống café chưa để tôi đi pha?
Tiếng bà xă vang lên hỏi tôi.
-Thôi đợi chút nữa đi bà. Sáng nay Thứ Bảy, được nghỉ không đi làm, để tôi nằm thêm tí nữa. Trời bên ngoài lạnh quá, tôi lại lười dậy nữa …
-Ừ th́ thôi, nhưng chút nữa dậy th́ ông nhớ ráng siêng một chút, làm ơn gom hết lá vàng rụng ngoài sân cho vô thùng rác để sáng Thứ Hai xe rác đổ, nhớ nghen ông, lúc này ông hay quên lắm đó...
-Ừ tui nhớ mà..


Chóng thật, mới đây lật bật mà đă đầu tháng mười một rồi, chớp mắt một cái đă thấy Halloween, rồi sẽ đến lễ Tạ ơn, rồi Giáng sinh… Nhớ, nỗi nhớ lan man t́m đến… lá vàng rơi ngập đầy sân của tháng này vào năm ngoái, rồi tiếng điện thoại của chi Kim báo tin anh Cao Xuân Huy đă ra đi … Thời gian trôi vùn vụt, không ngừng nghỉ, không chờ đợi ai …

Nhanh quá anh Huy hả? Mới đây mà anh nghỉ chơi với tụi này đă tṛn năm. Ở nơi ấy chắc anh đă gặp lại đầy đủ bạn bè và các ông anh, như vậy hẳn anh cũng không đến nỗi cảm thấy cô đơn và buồn phải không ? Ở nơi đây th́ anh em , bạn bè chúng tôi vẫn tiếp tục loay hoay, vướng bận, lo toan cho cuộc sống hằng ngày...

Hôm rồi đi ĐH Dallas, tôi vẫn thấy thấp thoáng bóng anh đâu đó lẫn trong đám anh em Ḱnh Ngư về dự hội. Ừ mà sao lạ lùng ghê anh à, ở xa th́ thương nhau, nhớ nhau, không gặp nhau th́ mong ngày ĐH để có cơ hội gặp gỡ, để anh anh, em em, mày mày, tao tao … nhưng rồi vẫn có chuyện hục hặc, vẫn có những điều vụn vặt xảy ra. Anh có nghĩ rằng, lẽ nào thương nhau quá rồi phải cắn cho nhau thật đau? Riêng tôi th́ chịu thua, nhất định chẳng thể hiểu nổi.

Cũng xin nói để anh hay, lúc này những khi nỗi nhớ miên man của những chuyện ngày xưa kéo về, tôi cũng đă cố ghi lại, chỉ mong nguêch ngoạc đôi ḍng chữ yêu thương về anh em MX ḿnh với nhau và cố tô đậm nét để chia sẻ cùng anh em, thế nhưng thú thật với anh, h́nh như tôi đang lẻ loi trong công việc này, và khi ngoảnh lại nh́n những ǵ ḿnh đă viết sao lại cảm thấy hụt hẫng và buồn chi lạ!

Anh Huy ơi, có phải tôi đang làm một việc không tưởng? Th́ thôi cứ coi như là ông lăo “Ngu Công dọn núi”, như câu chuyện ngụ ngôn tôi đă đọc trong thời thơ ấu.

Ô hay sao tôi lại nói đến những chuyện không vui cùng anh vậy nhỉ, trên ấy anh và các bạn cũng đă rơ rồi mà! Nói để có cái mà nói vậy thôi chứ rồi th́ đâu cũng vào đó …

À cũng xin báo anh hay, năm tới anh em ḿnh sẽ gặp nhau tại Oregon , không xa Nam CA nơi anh mấy. Mà tôi lại lẩn thẩn nữa rồi, v́ bây giờ với anh th́ đâu có nơi nào là xa với gần? Nhớ về chơi cùng tụi này nhé anh Huy (anh Ó-biển miệt dưới có e-mail cho tôi, nói rằng chàng đang dỗ dành chị nhà để cùng sang dự hội năm tới đó). C̣n anh thi bây giờ không c̣n lư do ǵ từ chối nữa, vả lại anh c̣n thiếu tôi một cơn say –đúng nghĩa say- anh nhớ chứ? Tôi biết là vừa rồi hôm tháng Mười anh có qua bên xứ “Căng gu ru” thăm bà Cụ và dự đại hội phảỉ không? nghe nói anh em miệt dưới như mọi năm, năm nay cũng làm ăn xôm tụ lắm, anh ba tôi họ Tô bên này khen không tiếc lời.

Anh Huy, Oregon mùa này lá vàng đang rơi ngập sân càng gợi cho tôi nhớ anh hơn, v́ anh đă bỏ chúng tôi đi, với tiếng chuông điện thoại dễ ghét vào mùa lá vàng rơi đầy, khiến từ dạo ấy tôi tự nhiên đâm ra ghét những tiếng chuông điện thoại không mong đợi, tiếng chuông báo những người bạn áo rằn ra đi (dù vẫn biết rằng họ đi chỉ để t́m về với những anh em, bạn bè cũ, t́m về Căn cứ Sóng Thần của một thuở xa xưa).

Anh Huy, khi anh đọc những gịng thư này tôi viết th́ làm ơn báo giùm cho các anh em trên ấy biết tụi này vẫn thế (vẫn cứ gắn bó, vẫn cứ t́m về bên nhau, vẫn thỉnh thoảng cắn đắng với nhau v́ những cái đâu đâu … mà những chuyện như vậy xảy ra chỉ là hơi rượu cay đă bay đi , bay đi xa thật xa rồi …)
Anh Huy, hiện nay tụi này cũng đang cùng nhau chia sẻ với những anh em không may mắn của ḿnh bên nhà, với hy vọng sẽ làm được chút ǵ nhỏ bé cho an hem mà thôi. Khi có ǵ vui tôi sẽ thư tiếp cho anh.

- Ông ơi, ông lại viết ǵ nữa đó? Viết mà không để ư để tứ đưa lên DĐ rồi anh em lại giận nhau cho mà coi!

- Có ǵ đâu bà. Vào tháng này, gần ngày anh Huy xa tụi này năm trước, chợt nhớ anh Huy tui viết vài câu tâm sự cho vui thôi mà, có ǵ đâu. Cám ơn bà nhắc, mà tui cũng bậy thiệt, nhắc đi nhắc lại cái chuyện chia sẻ với anh em TB bên nhà trên DĐ, không khéo lại bị giận hờn không đâu nữa cho coi … Nhưng nói thiệt với bà, tui chỉ muốn nói với anh em tui rằng ḿnh gửi th́ cũng chỉ gửi chút đỉnh cho anh em để nói lên chút t́nh người bên này nhớ về bên kia … chứ thiếu đủ ǵ so với cái cuộc sống quá khốn khổ bên nhà! Thiệt t́nh mà nói nhiều khi tui cũng cảm thấy xấu hổ với chính ḿnh bà ơi! Đi chơi, đi ăn nhậu, bao nhiêu cũng được, thế mà, việc ǵ cần có chút ít tự nguyện th́ lại ưa chần chừ, và cứ t́m trăm ngàn lư do để tự an ủi, tự bào chữa cho cái ích kỷ của ḿnh.

- Trời ơi sao bữa nay ông đổi tánh, đấm ngực xưng tội chi mà thảm thiết vậy ông? Đừng làm tui lo …

- Cái đó là nỗi ḷng thiệt sự của riêng tui. Hỏi bà, v́ ngay cả chính anh em, đồng đội, những người đă với tui cùng một thời chia sẻ bao nỗi nhọc nhằn cay đắng, cùng tui sống chết suốt quăng đời thanh xuân, vậy mà sao tui đă từng nhiều lúc quên khuấy đi, coi như những chuyện đó, những anh em đó chưa từng bao giờ có, cứ coi ḿnh như là khán giả đứng nh́n những “diễn viên” của màn kịch “chiến tranh” mà bây giờ có những “diễn viên” đă mỏi sức, ṃn hơi, khi màn kịch chấm dứt th́ hết, không c̣n sức khoẻ tiếp tục diễn nên phải sống lây lất bên lề xă hội mới … và tui cũng lại quên phứt rằng ḿnh cũng từng một thời là một trong những người ấy, bây giờ có chút may mắn được một vai khá tốt hơn họ, trong một sân khấu mới cuả đời sống hiện tại th́ lại ngoảnh mặt làm ngơ quá khứ ! Như vậy tui không xấu hổ là sao hả bà?

- Ông lại lú la lú lẫn ǵ nữa đây? Th́ ông cứ làm những ǵ ông có thể chứ tui có dám trách móc ǵ ông đâu nà?

- Thôi bà đi pha cà phê cho tui đi. Để tui c̣n phone cho anh Tang, gửi tiền cho anh Ngư làm lịch PTMX năm tới và gửi chút đỉnh vô quỹ PTMX để anh em bên nhà họp mặt ăn Tết cho vui …

Bên ngoài lá vàng vẫn rơi đều, nhiệt độ có vẻ lạnh hơn, nhưng h́nh như có chút ánh nắng mặt trời ấm áp đang len lỏi trong tôi … Có thể v́ tôi đang nghĩ về anh Huy và anh em bên nhà chăng?

MX Nguyễn Đức Hùng (Pháo Thủ Salem)
Mùa Thu Oregon,
Giỗ đầu anh Cao Xuân Huy, November 2011

 


Văn


Cách sử dụng "I" và"Y"...
Cải cách tiếng Việt
Dấu "hỏi & ngă" trong tiếng Việt
Luật dấu hỏi & ngă
Gạch nối trong tiếng Việt
Xưng hô tiếng Việt...


Một chuyến đi Oklahoma 
Thăm lại “Mái Nhà” xưa
Hăy kể cho tôi nghe
Young Marines trong ngày Tưởng Niệm 30/04/17
Trận QT 72 của Lữ Đoàn 258 TQLC
Sớ Táo Quân TQLC - Đinh Dậu 2017
Đọc "Chặng Đường Nối Tiếp"
NT Nguyễn Thành Yên
NT Hoàng Lăm
Cái chào của Niên Trưởng
Chuyến tản thương cuối cùng
Tháng Ba chôn súng
Các NT TQLC
TQLC mà bà không biết sao?
Người Y-Tá chiến trường
Thôi ! Ḿnh về Linh Xuân Thôn, đi em !
Một thời để nhớ
T́m cha
Biệt đội Sóng Thần
Lăo lượm “Ve Chai”
Trâu Điên Và Cố Vấn Mỹ... Muộn Vẫn Phải Nói...
Trâu Điên and Cố vấn Reunion 46 years later (1969-2015)
Trung đội 2 Tiểu Đoàn 7 TQLC và những ngày cuối cùng
Quận Trưởng Quận Triệu Phong, Quảng Trị - Chuẩn Úy Lê Đ́nh Lời
Người lính tiên phuông
Anh hùng bất tử
40 Năm tỵ nạn... Nh́n lại đoạn đường
Người Pháo Thủ TQLC trong cuộc chiến 1972
Mùa Football năm nay sẽ không c̣n...
Đoàn 76 tù binh
Những con Quạ Đen trên nóc nhà xác
Mảnh đời tị nan tại Đức
Người lính già không bao giờ chết
Cơn mưa hạ Atlanta 2014
Cánh Đại Bàng c̣n lại giữa vùng trời TQLC
Vui buồn đời lính -T́nh đồng đội
Nghĩa cử cao quư
Rũ áo thênh thang
30-4 những giờ phút sau cùng của một người Trung đội trưởng TQLC
Người Việt Viết Tiếng Việt. "Người Giệc Giết" Tiếng Việt
Chỉ c̣n là kỷ niệm
Chuyện về cột cờ đầu tiên tại Little Saigon
24 giờ ở Liên Đội Chung Sự!
Nhớ Chú Cảo
Chúc mừng Trường Can
Chuyện ngày xưa…thật xưa
Viết cho con gái Cao Xuân Huy
Những ngày vui ở Nam Cali
Ḍng sông êm đềm
Điệp khúc buồn
Cháu Ông Nội, Tội Bà Ngoại!
Nợ Mẹ hai tiếng yêu thương
Nỗi buồn tháng Tư
Cuộc hội ngộ của Sĩ Quan TQLC/VNCH  và em bé gái mà Ông đă cứu 41 năm trước...
Những cái chết thầm lặng
Dục Mỹ, ḷ luyện thép
Người hát rong nhạc vàng
Khoá 22 và Lam Sơn 719 Hạ Lào
Nụ cười xinh
Những ngày xưa thân ái
Quê hương bỏ lại
Biển vẫn đợi chờ
Buồn vui Đại Hội 2012 tại Oregon
Kỷ Niệm Ngày QL.VNCH. 19/6 - Người lính Việt Nam Cộng Ḥa sau 37 năm nh́n lại...
Nỗi ḷng người lính VNCH nhân ngày Chiến Sĩ Trận Vong
Khóc bạn
Người Lính TQLC bên bờ Bến Hải
Ông Cháu tựa má đầu
Mùa xuân trên đỉnh Torkham
Chiến thắng đầu Xuân
Một thời để yêu, một thời để nhớ
Tuổi 70… Chán mớ đời!
Chút ân t́nh rất đỗi mong manh
Người c̣n nhớ hay người đă quên
Cao Xuân Huy - Chuyện chưa ai kể
Nhớ về Cao Xuân Huy “Tháng Ba găy súng”
Chút ánh nắng mặt trời trong mùa thu Oregon
Ḍng sông tuổi nhỏ
Vui buồn đời lính 1 - 2 - 3 - 4 - 5
Ḍng thời gian và những âm giai của một người lính TQLC
Huyền thoại chiến sĩ Mũ Xanh
Cuộc chiến không dừng ở đây
Nỗi ḷng biết ngỏ cùng ai?
Chiêu hồn Quái Điễu
Thiên hùng ca dựng một ngọn cờ
Thuận An, hành quân triệt thoái
Thư t́nh viết muộn
Người lính miền Nam
Thăm lại Quảng Trị – Khe Sanh & chiến sĩ vô danh
Hăy thắp cho anh một ngọn đèn
Tôi đi lính...
Giờ phúc sau cùng của người Trung Đội Trưởng
Đôi bờ chiến tuyến
Cuộc gặp gỡ kỳ diệu
Thoáng nhớ ngậm ngùi
Mối t́nh Sơn Khê
Hai anh em tên Cờ, họ Việt Nam Cộng Ḥa
Hạt bụi vĩ đại
Thư Khu Bưu Chính (KBC)
Hai h́nh ảnh, một cuộc đời
Vé Đây! Vé Đây!
Tháng Ba buồn thiu, tháng Tư găy súng
Bà Mẹ Quê
Ôm M60, M79 đánh ghen
Nghe Nhạc Trang Thủy