Thơ

Trang thơ Nguyễn Minh Châu
Thơ - Tuấn TT
Chùm thơ Đông Hương
Thơ - Huy Văn


Thơ Văn 2019
Thơ Văn 2018
Thơ 2017....


Father's Day - Ngày Quân Lực
Chuyện một đời người
Rượu đầy làm sao cạn
Tháng Tư đen giữa mùa đại dịch
Bốn lăm năm
Mùa gió chướng
Đêm trăn trở
Bó tay!
Rượu tháng Ba
Vô thường bóng em
Đón xuân
Niềm đau mùa Xuân
Hoa Đào lại nở
Nói đi em
Đêm Giáng Sinh xưa
Đông kỷ niệm
Thở dài…
Nhớ em
Nhớ người cũ…
Mưa và… quá khứ
Cám ơn
Gió ơi…
Kiếp nhân sinh
Lạnh vào Thu
Đêm Thu
Vào Thu
Hồng Quế
Gửi gió
Mùa trăng...
Tháng tám mưa rơi
Rồi sẽ đến
Ḍng đời lặng lẽ
T́m chốn dung thân
Ḷng vẫn xuân xanh
Ai về chốn cũ
Phiền muộn
Đường về
Ước gì
Nhớ áo xưa
Hạ vàng trong kỷ niệm
Ḍng phù sa xanh
Nhớ về Thành Cổ
Father’s Day - Ngày Quân Lực
Lá rơi…
Hư vô...
Tiềm thức
C̣n bao lâu nữa
Giỗ bạn…
Mùa xuân vô tận
Gịng thủy tinh
Về đây Anh… Về bên nhau…
Đợi chờ
Than thân
Tổ Quốc ghi ơn
Dối ḷng
Người di tản buồn
Nghĩa trang Quân Đội Biên Hoà
Mong một ngày về...
Bước chân người lính
Nỗi buồn… biển
Một thoáng… tháng Tư
Máu Cọp Biển và tháng Tư
Gịng thủy tinh
Đốt nén nhang… Tháng Ba…
Mưa nửa đêm
Nhớ tháng Ba xưa
Nhớ ngoại
Thời gian...bể dâu
Tóc mây
Vô đề…“Túy Ngọa”
Lửa Việt
Khúc nhạc xa xưa
Mùa xuân cho người ở lại
Xuân giữa trời đông
Khi muà xuân đến
Bóng xuân
Gịng sông nắng
Chiều tháng chạp
Chiếc mũ xanh
Lời cho hải đảo
Niềm đau của Mẹ
Hoa đào đất khách
Hoài niệm xuân
Vọng xuân xưa
Hẹn một mùa xuân
Đừng do dự
Một ṿng quay

 

 

 

 

 

 


Họ nhà "Cu"

Hồi ức . . HỌ NHÀ CU

Qua bài viết : TÂN ĐỊNH DAKAO của KQ Trần Đ́nh Phước làm tôi liên tưởng về tuồi thơ - v́ tôi ở trong khu vực Lư Trần Quán , Nguyễn Phi Khanh. Hầu như trong vùng Tân Định đều có bạn nên tôi đến chơi nên rành thuộc địa thổ.

Tôi xin nói khu vực của họ nhà CU - pḥng thuốc Tiên Duợc nằm trong ngơ của Lư Trần Quán, ngoài ngơ là quán ḿ của chú ba tàu. Đi quanh co th́ đi ra hẻm 101 Nguyễn Phi Khanh.

Pḥng thuốc nầy đông khách, từ mọi nơi đổ về - đa số là ông lăo. Người ở khu vực đa số là công chức, sáng đi chiều về. C̣n lại là con nít, từ 8 đến 12 tuổi. Chơi bắn bi, cút bắt... tới giờ là cắp sách đi học. Con trai th́ đa số tiểu học Tân Định , lớn một tí là học tại công lập trung học Trần Lục chỉ đến đệ tứ. C̣n lớn tuổi hơn, theo tŕnh độ cao nên theo các trung học như Chu Văn An, Vơ Trường Toản ...v.v...  Ngoài ra, trong khu vực c̣n các trường trung học khác nhưng phải đóng tiền.

Tôi không biết tục lệ cái ngơ nầy bao giờ và do ai đặt ra. Con trai trong ngơ đều có họ nhà "CU". Tiếng dân gian của miền nam v́ đa số là miền Nam ở đây. Hiền, thương yêu bảo bọc cho nhau như gia đ́nh anh em. Con trai đều được gắn chữ "CU" trước cái tên. Đại khái như cu Sanh, cu Đen, cu Tài, cu Hoà... những thằng cùng tuổi hay chơi chung. Nên tôi cũng được khoác thêm chữ "CU". Tôi nhớ các anh khoảng 20-25 tuổi, cũng được gắn chữ "CU" phía trước tên.

Thú thật, ban đầu không cảm thấy khó chịu v́ nhỏ ham vui và v́ cùng họ nhà "CU" nên ra ngoài bênh nhau. Các gia đ́nh trong xóm thích như vậy. Chẳng hạn:

- Thằng cu của anh hay ghê, học giỏi lại biết binh vực cho thằng cu của tui. Anh cho nó học thêm vơ ở đâu ? Tui cho con tôi đi cùng. Đi có cặp !

Thế là tui bị trận đ̣n vô duyên. Thứ 1 là đánh lộn, thứ 2 là trốn học chữ đi học vơ. Một trận đ̣n nên thân với 2 tội danh.

Gia đ́nh của tui, bố di cư trước 54. Nên vẫn giử truyền thống ăn cà pháo chấm mắm tôm. C̣n thằng con, sinh trong Nam, ở khu dân miền Nam nên ăn giá chấm nước mắm. Bố đi xe hơi, con đi xe đạp. Bố ngồi văn pḥng, con chơi rong. Làm chuyện ǵ làm trái ư với bố ( vi phạm điều răn ) là qùy trước khi bố về. Sống trong khu vực miền Nam và trước t́nh cảm hàng xóm, bố chấp nhận họ "CU", nên gọi tui là cu Lạt.

Cuộc sống sinh hoạt trong xóm rất hiền hoà. Tôi nhớ, có một dạo ăn trộm hoành hành khu xóm, ông trưởng khóm họp các nhà và xin các nhà cho con cái ra gác các đầu hẻm và tuần tra. Tôi cùng các cu khác ra gác đường hẻm v́ bố tôi là trưởng khóm. Khoái nhất là khuya có các bà mẹ đem cháo hay bánh cho các cu ăn. Nhờ vậy ăn trộm không dám đến khu vực. Mỗi khi có lễ Trung Thu, Tết là ồn ào như ngoài chợ. Hết qua nhà nầy đến qua nhà khác, ba ngày tết đi chưa hết xóm. C̣n Noel th́ cả xóm rủ nhau ra nhà thờ Tân Định xem đèn, xem lễ. C̣n lễ Quốc Khánh 26/10 là kéo nhau xem pháo bông....

Trong xóm có ông Ba già, sống đời cô độc - không con cái, không bạn bè. Chỉ có đám con nít họ nhà "CU" là loanh quanh cái ghế bố của ông. Cái nhà là cái ghế bố, đặt bên một vách tường. Không mái che hay bao bọc nên đồ đạt bay tung tung khi trời có gió. Tụi tui có việc là thu nhặt cho ông. Ông không đi làm, chỉ có đi ra chợ Tân Định bày bàn cờ tướng ra. Mời người đấu trí, nhiều lúc tôi đi ngang thấy ông ngồi không, tôi ghé thăm và ông dạy chơi cờ từ lúc đó (khoảng 8 tuổi). Trưa đến, tôi thu dọn và cùng ông về. Bà con hàng xóm đi ngang chỗ ông, ghé hỏi thăm và cho quà. Sau đó, khi tụi tôi ngồi quanh ông nghe kể chuyện, ông lại mang bánh, kẹo...  phân phát cho chúng tôi.

Những chuyện ngày trước làm tôi cảm ấm ḷng và viết lại trong thời tiết lạnh. Làm sao t́m được những giây phút vui chơi. Tiếng cười của trẻ thơ, tiếng thủ thỉ bên tai...

- Nè ăn đi, của mẹ tao nấu .

- Tại sao không là má, mà lại mẹ ?

Cự nhau qua ngôn từ của mỗi miền nhưng sau đó cũng gặm quả ngô vàng. Ngọt há mầy ?

Trưa thứ 7, được nghỉ. Tụ tập nhau bên cây khế trước nhà, ăn chán rồi trèo lên hái. Đem ra tiệm ô mai Bắc Việt  ngoài đường Nguyễn Phi Khanh bán. Một giỏ được 7 đồng, bán 2 giỏ là có tiền đi ciné Moder. Đút lót cho soát vé là 5 thằng được vào xem cả buổi.

Tuyệt nhiên không chơi với con gái trong xóm - dù mấy em gái của tôi xin theo cũng không được. Nghĩ lại tức cười với nguyên tắc của 5 thằng lúc đó.

Năm 1963, v́ sinh hoạt gia đ́nh di chuyển về khu Bùi Phát, Trương Minh Giảng. Một bước ngoặt mới. Có dịp kể tiếp khu họ đạo.

Qua bao năm, cố t́m tung tích các bạn họ "CU". Biệt tăm...

Phận trai, 12 bến nước.
Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đó.

- Khi đă vào lính, có dịp đi phép, ghé ngang ngơ 101 Nguyễn Phi Khanh, thông qua Lư Trần Quán. Chỉ c̣n kỷ niệm.

- Sau 30/4/75, tôi trở về mong t́m chút mong manh quá khứ, không c̣n ai biết. Buồn !

Qua những cảnh mà bạn T.Đ.PHƯỚC kể, chắc hẳn là ngoài 80.(?)

Nhờ có đàn anh viết những cảnh đường xưa lối củ, để sống lại tuổi thơ.

Cám ơn rất nhiều .
Lạtma