Thơ

Trang thơ Nguyễn Minh Châu
Thơ - Tuấn TT
Chùm thơ Đông Hương
Thơ - Huy Văn


Thơ Văn 2018
Thơ 2017....


Thở dài…
Nhớ em
Nhớ người cũ…
Mưa và… quá khứ
Cám ơn
Gió ơi…
Kiếp nhân sinh
Lạnh vào Thu
Đêm Thu
Vào Thu
Hồng Quế
Gửi gió
Mùa trăng...
Tháng tám mưa rơi
Rồi sẽ đến
Ḍng đời lặng lẽ
T́m chốn dung thân
Ḷng vẫn xuân xanh
Ai về chốn cũ
Phiền muộn
Đường về
Ước gì
Nhớ áo xưa
Hạ vàng trong kỷ niệm
Ḍng phù sa xanh
Nhớ về Thành Cổ
Father’s Day - Ngày Quân Lực
Lá rơi…
Hư vô...
Tiềm thức
C̣n bao lâu nữa
Giỗ bạn…
Mùa xuân vô tận
Gịng thủy tinh
Về đây Anh… Về bên nhau…
Đợi chờ
Than thân
Tổ Quốc ghi ơn
Dối ḷng
Người di tản buồn
Nghĩa trang Quân Đội Biên Hoà
Mong một ngày về...
Bước chân người lính
Nỗi buồn… biển
Một thoáng… tháng Tư
Máu Cọp Biển và tháng Tư
Gịng thủy tinh
Đốt nén nhang… Tháng Ba…
Mưa nửa đêm
Nhớ tháng Ba xưa
Nhớ ngoại
Thời gian...bể dâu
Tóc mây
Vô đề…“Túy Ngọa”
Lửa Việt
Khúc nhạc xa xưa
Mùa xuân cho người ở lại
Xuân giữa trời đông
Khi muà xuân đến
Bóng xuân
Gịng sông nắng
Chiều tháng chạp
Chiếc mũ xanh
Lời cho hải đảo
Niềm đau của Mẹ
Hoa đào đất khách
Hoài niệm xuân
Vọng xuân xưa
Hẹn một mùa xuân
Đừng do dự
Một ṿng quay

 

 

 

 

 

 


    BƯỚC CHÂN NGƯỜI LÍNH.


* Kính dâng lên hương hồn các chiến hữu đă vĩnh viễn nằm xuống cho Tổ quốc ḿnh.
* Kính tặng anh em Thương Phế Binh TQLC.
* Thân ái tặng bạn bè c̣n được sống và được nh́n thấy những người đă phản bội Quê Hương...
* Đừng bao giờ nói với một người lính rằng anh ta không hề biết ǵ về cái giá của cuộc chiến tranh này.

Thôi giả từ nghe, Hương Điền hiu hắt.
Những chiều nào c̣n trên Phá Tam Giang.
Những đêm khuya c̣n ḥ hẹn, vội vàng...
Mai xa lắm, Truông Nhà Hồ ṿi vọi.

Chiều Hải Lăng, con lộ dài mệt mỏi
đoàn xe về vết xích bỏ lê thê...
Chúng tôi đi, hành lư rất nặng nề,
nhưng nhẹ hẩng những mạng người thấp giá.

Con suối sâu, có thằng lùn, lùn quá
ngập mất người, nón sắt, súng, ba lô.
Đêm nặng về, đêm màu xám đen thô
như da của chúng tôi và tim lănh tụ.

"Dăy phố buồn thiu", khuya chúng tôi chưa ngủ.
Như những đêm, về chiếm lại Bích La Thôn.
Như Ngă ba Long Hưng, Mỹ Thủy, Điền Môn...
Ôi Tổ Quốc, ôi ḥa b́nh, cơm áo.

Đêm chợt sáng, những tinh cầu nhốn nháo.
Cơi thiên đường đóng cửa, kéo dây gai.
Xuyên qua nhau đường đủa lửa thật dài.
Từng trái phá vở toang từng khối óc...

Đêm Triệu Phong, co ro, buồn muốn khóc (!)
Địa đạo dài, nước bẩn đến ngang lưng.
Lạnh vô cùng, thèm thuốc, cổ run run.
Cơm gạo sấy nhai hoài, nghe muốn khóc !

Sáng La Vang, mặt trời thơm như ngọc.
Ngời ngời trên Thánh địa, cờ ta bay.
Nh́n nhau đi, rạng rỡ một lần này.
Mai, Cam Lộ, Đông Hà c̣n bỏ ngỏ...

Trưa Sông Nhung, núi rừng cao chớn chở.
Chúng tôi ḅ, có đứa chạy lom khom.
Bên kia đồi tràng đạn vuốt ngang tim,
máu tung toé, vài ba thằng gục xuống...

Chết? Chúng tôi nhiều thằng chưa muốn.
Đời c̣n dài ! C̣n Cửa Việt, Gio Linh.
C̣n Cổ Thành, c̣n Ái Tử, Khe Sanh...
Khoan chết đă, máu xương đừng phung phí.

Đêm hôm qua bất ngờ vào Quăng Trị.
Như sóng thần, như mănh hổ nghênh ngang.
Sáng hôm sau, sừng sửng ngọn cờ vàng
trên gạch vụn ưỡn ḿnh bay ngạo nghể.

Và lũ chúng tôi, đời đời như thế.
Có rồi không, trong vỏ ốc mượn hồn.
Nước non nghèo, t́nh nghĩa cũng đâu hơn.
Nên muôn năm nữa, bàn chân vẫn thấp...

Quăng Trị, 1972
Mùa hè đỏ lửa.
Nguyễn Đ́nh Phương.