Chinh Phụ



Ngày xưa đi nhận xác chồng
Hạ Lào đất khách hy sinh chiến trường
Trở về một tấm “Pon-cho”
H́nh hài không vẹn niềm đau thắt ḷng
Gia tài anh để lại em
Huy Chương “Anh Dũng” và đôi “thẻ bài”
Một phần em giữ cho con
Nửa phần c̣n lại để tang cho chồng
Mặc cho thế sự thăng trầm
Tháng ngày khổ cực nuôi con lớn dần
Bây giờ nh́n lại thời gian
Thấy con khôn lớn nỗi ḷng vơi theo
Giờ buồn hơn cả tang chồng
Giang sơn thay đổi theo ḍng thời gian
Nước nhà cay đắng lầm than
Dân nghèo vẫn khổ hơn thời chiến tranh
Ở đâu cũng thấy bóng thù
Rồi ngày mất nước chẳng c̣n bao xa
Tang chồng thủ phận thờ chồng
C̣n tang đất nước em thời làm sao…

Tuấn TT.
Sept. 7-2018

 


Văn