| Mạn đàm với ông Quách
Ṭng Đức: Chín năm bên cạnh Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm (phần cuối) Vấn đề thủ tiêu các người đối lập và việc tiếp xúc của ông Nhu với đối phương Cộng sản Sau chánh biến 1.11.1963, Hội đồng Quân nhân Cách Mạng tố cáo chánh quyền Diệm đă thủ tiêu một số người đối lập như Nguyễn Bảo Toàn, Tạ Chí Diệp, Vũ Tam Anh, Hồ Hán Sơn v.v... QTĐ tuyên bố không biết ǵ về những chuyện này thuộc thẩm quyền các cơ quan công an, t́nh báo. Tuy nhiên, ông tin chắc rằng ông Diệm không bao giờ đích thân chủ trương như vậy v́ Tổng thống là một tín đồ Công giáo thuần thành, phân biệt tội phước, không khát máu như Cộng sản mà ông tích cực chống đối. Có thể một số nhân viên an ninh cuồng tín đă hành động để lấy điểm (excès de zèle) hay giải thích sai lầm chỉ thị cấp trên. Một bằng chứng cụ thể là TT Diệm chỉ ra lệnh giam chớ không cho xử tử Hà Minh Trí, một cán bộ Cao Đài, mưu sát hụt ông tại Ban Mê Thuột và gây thương tích cho Bộ trưởng Đỗ Văn Công. Hà Minh Trí ở Hội đồng Cách Mạng trả tự do khi họ đă giết TT Diệm. Câu hỏi nêu ra là cuối cùng, TT Diệm có hay biết các vụ thanh toán toán đối lập hay không và phản ứng thế nào? Dù sao, lịch sử vẫn đặt vấn đề trách nhiệm tinh thần đối với ông. Trong giai đoạn chót của chế độ, có tin đồn trong quần chúng và báo giới Mỹ rằng cố vấn Ngô Đ́nh Nhu đi đêm với CS kháng chiến để t́m ra giải pháp giữa Nam, Bắc. Chính ông Nhu có đề cập đến chuyện này trong vài phiên nhóm với tướng lănh tại Bộ Quốc pḥng và ngày 23.7.1963 tại suối Lồ Ồ khi nóí chuyện với các cán bộ xây dựng Ấp Chiến lược khóa 13. Một nguồn tin khác cho biết ông Nhu sử dụng trung gian của bốn đại sứ Roger Lalouette (Pháp), d'Orlandi (Ư), Goburdhun (Ấn độ) và Manelli (Ba Lan), (hai ông sau là thành viên của Ủy ban Quốc tế kiểm soát đ́nh chiến) cũng như Tổng lănh sự Pháp ở Bắc Việt Jacques de Buzon để liên lạc với Hà Nội. Ông QTĐ nói có nghe dư luận này nhưng không biết rỏ chi tiết. Ông cũng có nghe sầm x́ rằng ông Nhu đă gặp một đại diện Văn pḥng Chính trị CS (Phạm Hùng?) trong lần đi săn tại Quận Tánh Linh, B́nh Tuy. Ông Đức nghĩ đây chỉ là một đ̣n chiến thuật của ông Nhu để dằn mặt Hoa Kỳ, Tổng thống Diệm không bao giờ chấp nhận giải pháp điều đ́nh với Hồ Chí Minh. Hơn nửa, Hiến pháp VNCH có ghi rỏ chủ trương của Miền Nam Việt Nam chống chủ nghĩa vô thần. Ông Đức c̣n xác nhận: một Tết Nguyên Đán trước 1963, một cành đào đỏ lộng lẫy được trưng bày nơi pḥng khánh tiết Dinh Độc lập với tấm thiệp in tặng của “Chủ tich Nhà nước Cọng ḥa Xă hội Miền Bắc”. Những ngày chót của Tổng Thống Diệm và các thân cận cuối cùng Tướng Trần Văn Đôn, đầu năo trong chánh biến 1.11.1963 và tác giả của quyển hồi kư “VN Nhân Chứng” (nxb Xuân Thu, Californie, 1989) về vai tṛ Hoa kỳ chỉ huy vụ lật đổ và sát hại một lănh tụ đồng minh đă viết hư sau: “Đúng 1 giờ 30 trưa, (trùm Xịa) Conein vào bộ Tổng Tham mưu, (nơi đặt văn pḥng của Đôn) mang theo một máy truyền tin đặc biệt để liên lạc với Ṭa Đại sứ Mỹ và một bao tiền là ba triệu bạc VN” (trang 211). Đôn c̣n tuyên bố khi y thậm thọt gặp riêng Thái thú Cabot Lodge để thỉnh thị: “Chúng tôi (nhóm đảo chính) không bao giờ có tham vọng cá nhân, chỉ muốn cứu nước!” (trang 210) Trong hồi kư VN Nhân Chứng, đoạn chót, “Trần Văn Đôn cho biết ba triệu bạc -cái giá rẻ mạt để thay đổi một thế cờ! – đă chia cho Dương Văn Minh, Lê Văn Kim, Tôn Thất Đính, Nguyễn Hữu Có, Đổ Cao Trí, Nguyễn Khánh, Trần Ngọc Tám và Lê Nguyên Khang”. Ông Đức tỏ ra ngán ngẩm khi được hỏi nghĩ ǵ về sự tự thú trên đây. Theo ông, trong những ngày chót của một cuộc đời đấu tranh gian khổ, TT Diệm là con người cô đơn nhứt trên thế gian: dân tộc bỏ rơi, đồng minh phản bội, gia đ́nh chia cách, kẻ thù cộng sản reo ḥ chiến thắng, sự nghiệp chính trị ra tro, uất hận ngất trời v́ tương lai mù mịt của Đất nước, một quốc gia bị sức mạnh chèn ép. Với ông Nhu quỳ bên cạnh cầu nguyện trong Nhà thờ Cha Tam Chợ Lớn sáng ngày 1.11.1963, nhưng không chắc TT Diệm đồng một tâm tư với người em. Ông Đức bùi ngùi nhắc lại: “Tối 1.11.1963, khi tiếng súng nổ rền khắp nơi, ông và gia đ́nh rời khỏi nhà riêng ở số 8 đường Lê Văn Thạnh, Sài G̣n, tại Chợ Lớn, không xa căn phố lầu của Mă Tuyên, nơi Tổng thống và ông Nhu tạm ngụ. Sáng hôm sau 2 tháng 11, trở lại nhà th́ được hay Tổng thống có điện thoại tới hôm trước nhưng người giữ nhà trả lời không biết ông Đức ở đâu. Vài giờ sau, ra-dô báo tin hai ông Diệm, Nhu “tự tử”, điều mà ông Đức không tin chút nào. Đến nay, ông Đức vẫn ân hận v́ không được tiếp xúc lần chót với Tổng thống. Hỏi: Trong Nội các, ai được Tổng thống Diệm tin cậy nhứt những ngày, tháng cuối cùng? QTĐ đáp: các ông Nguyễn Đ́nh Thuần và Trương Công Cừu. Ông Thuần kiêm ba trọng trách: Bộ trưởng tại Phủ Tổng thống, Bộ trưởng phụ tá Quốc pḥng, và Bộ trưởng Đặc nhiệm Phối hợp An ninh. Ông Cừu là Bộ trưởng Đặc nhiệm Phối hợp Văn hóa Xă hội. Ngoài ra, c̣n có ông Ngô Trọng Hiếu, Bộ trưởng Công dân vụ, từng là đại sứ VNCH ở Nam Vang, bị Chánh phủ Cam bốt trục xuất v́ giúp cho tướng Nap Chuon đảo chánh (hụt) Quốc vương Sihanouk. Tên ông Hiếu nằm trong bản danh sách của Cabot Lodge ghi các nhân vật cần thanh toán, theo hồi kư nêu trên của trung tá Nguyễn Văn Châu. Ông Đức không ngạc nhiên cho lắm khi được người viết cho biết một số tài liệu giải mật tại Hoa kỳ tiết lộ ông Nguyễn Đ́nh Thuần là tay trong thân tín của CIA, theo dơi để phúc tŕnh từng phản ứng của hai anh em Diệm-Nhu. Nguyễn Đ́nh Thuần từng được Mỹ chấm như một “Thủ tướng có triển vọng” nếu TT Diệm chịu sửa Hiến pháp để đặt thêm chức vụ này (đọc The Storm has many eyes, A personal narrative của Henri Cabot Lodge, NY 1973, trang 62 và Lodge in Vietnam, A Patriot abroad của Ann Blair, nxb Yale University Press, New Haven 1995, trang 92). Ông Đức cho biết thêm: Linh mục Cao Văn Luận cũng là một cố vấn thân tín của Tổng thống được giao phó ra nước ngoài xin tài trợ về giáo dục, t́m kiếm trí thức Việt đưa về nước và tổ chức Viện Đại học Huế mà ông là Viện trưởng đầu tiên. Trong giai đoạn khủng hoảng Phật giáo, dư luận cho rằng cha Luận đă trở mặt, ngă theo phe chống chánh quyền. Ông Quách Ṭng Đức quả quyết không bao giờ gặp Vũ Ngọc Nhạ (mà CS tuyên bố phịa trong quyển sách và bộ phim giả tưởng Ông Cố Vấn gài được vào Dinh Độc Lập!) Trả lời về các cán bộ gốc Cộng sản cọng tác với chế độ, ông Đức cho biết Kiều Công Cung – nguyên tư lệnh một sư đoàn Việt cộng – đă tỏ ra xứng đáng đến cùng trong chức vụ Đặc ủy chiêu hồi. Phạm Ngọc Thảo - mà Tổng Nha Cảnh Sát có hồ sơ - được bổ nhiệm đại úy Bảo An, sau đó Tỉnh trưởng Kiến Ḥa và thanh tra dinh điền. Hai chuyên viên Mỹ về Giáo dục và Dinh điền thường lui tới Dinh và ăn sáng với Tổng thống là giáo sư Wesley Fishel thuộc Đại học Michigan và Ladejinsky mà Tổng thống quen từ lúc bôn ba ở Hoa kỳ. Về sau, được hay hai chuyên viên này làm việc cho CIA. Đặc biệt, Fishel đă ra mặt chống phá ông Diệm tại Hoa Thịnh Đốn trước ngày đảo chánh. *** Ông bạn Quách Ṭng Đức chấm dứt buổi nói chuyện thân t́nh bằng một lời than chua xót: Dĩ văng buồn nhiều hơn vui, phá hoại nhiều hơn xây dựng, hận thù thay v́ đoàn kết. Đến nay, Đất nước chưa thấy lối thoát, những bài toán của Xứ sở chưa t́m ra đáp số. Lưu đày, dù trên mảnh đất dân chủ, chưa phải là Tự do. Người Việt tha hương, vào tuổi gần đất xa trời, vừa đau buồn hướng về Đất Mẹ, vừa thao thức tự vấn như Thôi Hiệu trong bài thơ Đường Hoàng Hạc Lâu: Chiều xuống, Quê nhà đâu đó tá? Bên sông khói tỏa, năo ḷng ai. (Chi Điền dịch) Lâm Lễ Trinh |