Thng Tư Lần Thứ Ba Mươi

Mưa rơi sao mi chẳng ngừng
Phải chăng Trời khc thương người lưu vong
Dng đời ba chục năm qua
M sao ta vẫn ngậm ngi Thng Tư
Ngậm ngi cho kẻ ra đi
Bỏ đi tất cả để tm tự do
Ngậm ngi cho kẻ khng đi
Chuyến tu chậm bước, thm tnh chẳng xa
Ngậm ngi thương lnh chiến trường
Đem thn hiến trọn cuối cng được chi
Ngậm ngi thương Tướng giữ thnh
Huỷ mnh tuẩn tiết bảo ton thanh danh
Ngậm ngi thương kẻ c nhi
Nổi tri tứ xứ, sống xa qu nh
Ngậm ngi thương kẻ mất chồng
Tuổi xanh, khăn trắng, by giờ ra sao
Ngậm ngi thương kẻ phế binh
Để xương, để mu điểm t nước nh
By giờ mất nước c đơn
Sống theo ngy thng nợ nần vợ con
Ngậm ngi thương kẻ tội t
T đy phương Bắc, gia đnh nt tan
Ngậm ngi thương bậc vợ hiền
Chồng t, vợ cũng trăm bề đắng cay
Ngậm ngi thương kẻ bỏ thn
Ni cao, ni thấp, rừng su khắp miền
Cốt hi tan r thng, năm
Hồn oan c quạnh biết ai nhớ mnh
Dng đời thay đổi thng năm
Cuộc đời lưu xứ buồn nhiều t vui
Thong qua ba chục thng Tư
Biết ai cn nhớ ci ngy thng Tư
Ngoi hin mưa lất phất bay
Lm thm ray rứt kẻ sầu ly hương
Biết sao vơi nỗi ngậm ngi
m thầm cuối mặt mỗi lần tng Tư

TN